Hôm nay mồng 8 tháng 3Chị em hừng hực đi ra đi vàoAnh em trong bếp phều phàoBây giờ em muốn anh vào hay raChị em tủm tỉm xuýt xoaEm thì chẳng thích anh ra tí nàoAnh em khí thế dâng tràoVứt ngay chén đĩa ào ào xông vôMây vờn, chớp giật, hô hôGiường nghiêng chỏng ngã anh mô cũng đừBỗng nhiên trời đất tối mừAnh em ai cũng ngất ngư phờ phàChị em tức tối kêu laTrời ơi biết thế cưới ba thằng chồng…- Mừng quá, chỉ còn vài tiếng nữa là đã hết ngày “cứu khổ cứu nạn” rồi, làm mấy câu thơ thay chén rượu ăn mừng…Nhìn những vẻ ngậm ngùi trong ánh mắt,Của đoàn người chen lấn đứng mua hoa,Thương cánh đàn ông trong đó có cả taĐang xớn xác chọn mua quà “kính biếu”.Trong phút chốc “mạnh” bỗng thành ra “yếu”Chỉ biết phục tùng mà không hiểu tại saoChẳng phân biệt sang hèn sướng khổ thấp cao,Đều hỉ hả lao vào cơn vấn nạn.Như những con suối khô oằn mình trong mùa cạn,Chưa hết tháng 10 nhoằng cái tới tháng 3,Nỗi khổ này thượng đế mới sinh raChắc để thử chúng ta, ôi phái mạnh!!!Ta sống mãi trong niềm kiêu hãnh,Của ngàn năm lịch sử đứng sau lưng,Nơi phái mạnh ta thủa ấy chưa từng:Dọn dẹp, thổi cơm, quét nhà, đong gạo.Nào đâu sáng thanh bình bên tờ báo,Nhâm nhi trà ta dạo chút tin nhanh.Đâu những đêm gió mát trăng lành,Ta tiên tửu để dành cho họ dọn.Đâu những trận cầu khuya ta thức trọn,Tụ tập anh em ta cổ vũ hét hò,Đâu những hôm ta oai vệ ra trò,Chỉ đạo chống tay hô quét này dọn nọ,Để đến giờ đây một mình ta lọ mọ,Than ôi, thời oanh liệt nay còn đâu…?!?Mong ngày xưa trở lại chắc còn lâu,Và mãi mãi chẳng thể nào thay đổi,Khi phái yếu họ đã thành một khốiCũng lập ra hiệp hội, cũng liên đoàn,Họ lập ra ngày kỉ niệm liên hoànHòng bắt những anh hùng phải lao tâm khổ tứ.Họ quên hết rằng phái ta trong quá khứHọ luôn phải yêu chiều thách kẹo dám ra oaiHỡi Adam ngài có biết chăng ngài?Khi quân tử bị chân dài khuất phục,Khi dọn dẹp phải cười như hạnh phúc,Khi vinh quang là lục cục chảo niêu,Hỡi tháng 3 ngày 8 đáng yêu…Lời ước nhân ngày 8/3Đến ngày mồng tám tháng baThì tôi lại ước em là… đàn ông.Ước em đôi má phai hồngĐôi môi phai thắm, lại không… điệu đàƯớc em… duyên bớt mặn màĐừng đằm thắm quá, người ta yêu thầm!Ước em, bỗng cũng… “hâm hâm”Tự nhiên quên mất… cầm nhầm tay tôi!Hôm nay đến hẹn tám tháng ba,Thay mặt mày râu tặng món quà.Quà gì trang trọng hơn lời chúc.Chúc mọi ngày như "Tám tháng Ba". Cái Ngày Phụ Nữ sao lạ quá,Mỗi năm lại đến khổ thân ta.Nói giỡi tí thôi đừng giận nhé.Chúc nàng luôn mãi đẹp như hoa.Thơ vui ngày 8/3Em cứ ngồi ngắm hoa/ Em cứ ca cứ hát/ Anh sẽ lo rửa bát/ Anh sẽ lo quét nhà/ Anh sẽ lo giặt là/ Em uống gì anh pha.Chợ gần hay chợ xa.Anh lần ra được hếtMón em ưa anh biếtEm cứ chờ mà xem.Em đánh phấn xoa kemAnh nhặt rau vo gạoEm ung dung đọc báoAnh tay nấu tay xàoAnh tự làm không saoĐừng lo gì em nhé.Tà áo em tuột chỉĐưa anh khâu lại giùmNho anh mua cả chùmBuồn mồm em cứ nếm.Bạn gái em mà đếnCứ vô tư chuyện tròAnh tắm cho thằng cuRồi anh ru nó ngủMàn hình bao cầu thủ.Nghe em hét "vào rồi".Hết một ngày em ơi.24h thôi nhé!Những người đàn ông các anh có bao nhiêu điều to lớnVượt qua ô cửa cỏn con, văn phòng hẹp hàng ngàyCác anh nghĩ ra tàu ngầm, tên lửa, máy bayTới thăm dò những hành tinh mới lạTài sản của các anh là những tinh cầu, là vũ trụCác anh biết mỏ dầu, mỏ bạc ở nơi đâuChính phục đại dương bằng các con tàuĐi tới tương lai trên con đường ngắn nhấtMỗi các anh là một nhà chính kháchCác anh quan tâm đến chuyện mất còn của các quốc gia.Biết bao điều quan trọng được đề raNhững hiệp ước xoay vần thế giớiChúng tôi chỉ là những người đàn bà bình thường không tên tuổiQuen việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngàyCuộc sống ngặt nghèo phải tính sao đâyGạo, bánh, củi dầu chia thế nào cho đủĐầu óc linh tinh toàn nghĩ về chợ búaNhững quả cà, mớ tép, rau dưaĐối với Nít và Kăng, những siêu nhân nay và xưaXin thú thực: chúng tôi thờ ơ hạng nhấtChúng tôi còn phải xếp hàng mua thịtSắm cho con đôi dép tới trườngChúng tôi quan tâm đến xà phòng, đến thuốc đánh răngLo đan áo cho chồng con khỏi rét...Chúng tôi là những người đàn bà bình thường trên trái đất.Quen với việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngàyChúng tôi chẳng có tàu ngầm, tên lửa, máy bayCàng không có hạt nhân nguyên tửChúng tôi chỉ có chậu có nồi có lửaCó tình yêu và có lời ruNhững con cò con vạc từ xưaVẫn lặn lội bờ sông bắt tépCuộc sống vẫn ngàn đời nối tiếpNhư trǎng lên, như hoa nở mỗi ngày...Nếu không có ví dụ chúng tôi đâyLiệu cuộc sống có còn là cuộc sốngAi sẽ mang lại cho các anh vui buồn hạnh phúcMở lòng đón các anh sau thất bại nhọc nhằnThử nghĩ xem thế giới chỉ đàn ôngCác anh sẽ không còn biết yêu biết ghétCác anh không đánh nhau nhưng cũng chẳng làm nên gì hếtThế giới sẽ già nua và sẽ lụi tànAi sẽ là người sinh ra những đứa conĐể tiếp tục giống nòi và dạy chúng biết yêu, biết hát.Buổi sớm mai ướm bước chân mình lên vết chân trên cátBà mẹ đã cho ra đời những Phù Đổng Thiên VươngDẫu là nguyên thủ quốc gia hay là những anh hùngLà bác học... hay là ai đi nữaVẫn là con của một người phụ nữMột người đàn bà bình thường, không ai biết tuổi tênAnh thân yêu, người vĩ đại của emAnh là mặt trời, em chỉ là hạt muốiMột chút mặn giữa đại dương vời vợi,Lời rong rêu chưa ai biết bao giờEm chỉ là ngọn cỏ dưới chân quaLà hạt bụi vô tình trên áoNhưng nếu sáng nay em chẳng đong được gạoChắc chắn buổi chiều anh không có cơm ăn.(Sưu tầm)Hôm nay mồng 8 tháng 3Người yêu chưa có nữa là vợ conRa đường chạy nhảy lon tonKiếm cô nào đẹp để còn đong đưaLạy trời đừng có đổ mưaĐể tui ngắm gái cho vừa mắt tuiCô nào trắng trẻo xinh tươiNhăn răng một tí để người ta yêuThêm một bài phỏng theo "HAI SẮC TI GÔN"Một ngày xuân cũ 8 tháng 3Nhận được tin em muốn có quàNhuộm màu Hàn Quốc qua mái tócTôi lao ra chợ để mua hoa .Chủ quán nhìn tôi nói lạnh lùngHồng kia hai trục được một bôngCòn HOA CỨT LỢN thì hơi khácTiền thì chẳng mất được cho không?oCứt lợn? người ấy trao cho tôiThở dài trong lúc thấy tôi vuiBảo rằng ?oCứt lợn loại hoa đóTao sợ tình mày như cứt thôi ?oThủa ấy nào tôi có hiểu gìThấy tiền không mất chẳng nghĩ suyCho nên cười đáp ?o Loại hoa đóMua chẳng mất tiền có ngại chi ?o.Đâu ngờ đi tặng ,em ngỡ ngàngDưới trời đau khổ chết yêu đươngEm quăng hoa héo,nhằm tôi tátMột phát lăn quay ngay giữa đườngTừ đấy đau rồi nay còn đauMặt tôi còn méo đến bây giờLục đục tôi đi tìm nha sĩNhổ mất hàm răng ,đau mấy tuầnTôi vẫn đi bên cạnh cuộc đờiVới hàm răng giả tệ than ôiVới khuôn mặt méo nhìn muốn chếtVẫn sợ trong tim dáng một ngườiBuồn quá hôm nay xem tờ báoThấy ai cũng nhắc 8 tháng 3Mấy bà hoan hỉ nhìn phát ghétNghĩ tới hàm răng muốn khóc òa .Tôi nhớ chủ quán hoa bảo tôiMột mùa xuân trước quá xa xôiĐến nay tôi hiểu thì tôi đãBay mất hàm răng cũ mất rồiTôi sợ ngày này 8 tháng 3Một ngày đàn ông phải tặng quàDính túi một xu tiền chẳng cóLấy gì mà mua tặng mấy bà .Nếu biết rằng tôi đã gẫy răngTrời ơi người ấy có biết rằngChỉ vì mồng 8 tháng 3 ấy .Nguyên một hàm răng mất vì nàng .!!